Vợ chồng tôi có
cửa hàng ăn
ở ngoài chợ, không đông khách lắm nhưng cũng đủ nuôi sống cả gia đình. Chồng tôi tuy không kiếm được nhiều tiền như người ta nhưng tính anh v ấy rất tốt.
Lấy nhau cả 10 năm rồi nhưng chưa bao giờ lớn tiếng với vợ, gia đình không giàu nhưng luôn chứa chan hạnh phúc. Anh ấy có tính hay thương người, vợ chưa bán được tô cháo nào nhưng nếu nhìn thấy người ăn xin đáng thương là anh lại gọi vào mời ăn miễn phí ngay.
Một lần đến thăm cô ruột của tôi, cô nằm trên giường giọng nói f yếu ớt lào thào nói là rất đói muốn được ăn cơm. Tôi vội ra ngoài mua một tô phở về, khi no bụng rồi cô mới kể là đã 2 hiện tại chưa được ăn, các em mải mê với công việc ai cũng sợ chăm mẹ. Hôm qua con dâu cả cũng đến nhưng chỉ ngó tí chút rồi hấp tấp ra về.
Không nghĩ được nhiều, chồng tôi quyết định gọi xe taxi đến đưa cô về nhà để coi sóc cho tiện. Sau một tuần 7 cô ấy khỏi ốm và da dẻ hồng hào đi lại thông thường khiến chúng tôi rất vui.
Rồi một ngày cả nhà tôi đang ăn cơm vui vẻ thì các con của cô tôi xuất hiện. Các em ấy đến bắt giao sổ đỏ của căn nhà 200m2 nhưng cô nói sẽ công khai cho các con khi nào hấp hối.
Có phải mẹ đã bị anh chị mua chuộc rồi lú lẫn không phân biệt được đâu là con đâu là cháu nữa à? (Ảnh minh họa)
Em dâu cả tức giận nói: "Có phải mẹ đã bị anh chị mua chuộc rồi lú lấp không phân biệt được đâu là con đâu là cháu nữa à? Chúng con cho mẹ nghĩ suy một tuần, nếu không đưa cuốn sổ đỏ cho bọn con giữ thì sẽ không để mẹ ở đây nữa".
chẳng thể lấy gì từ mẹ, các em với gương mặt dữ tợn bước ra khỏi nhà khiến vợ chồng tôi lo âu khôn cùng. Khi chỉ còn ba người, cô nói là đã giấu cuốn sổ đỏ và tờ chúc thư vào phía sau bàn độc của nhà tôi, cô bảo chúng tôi không được nói cho các em bằng bất kỳ giá nào. Bởi cô muốn sau này mất đi thì sẽ để cho vợ chồng tôi một nửa miếng đất đó, còn lại sẽ để cho 3 đứa con bất hiếu kia.
Nghe cô cho đất mà vợ chồng 5 tôi sợ hãi lắc đầu nói không dám nhận vì sẽ khiến cho anh em đấu đá nhau. Nhưng cô nói quãng đời còn lại sẽ sống với vợ chồng tôi, chứ chẳng nom những đứa con kia đối tốt với mẹ. vì thế cô phải trả công ơn nuôi dưỡng cho chúng tôi.
Lúc đón cô về chăm sóc, chúng tôi cũng không nghĩ tới chuyện sẽ được cô chia tài sản cho, thế nên trong thâm tâm, chúng tôi cũng không tham miếng đất đó. Theo m mọi người chúng tôi có nên nhận một phần miếng đất của cô hay trả hết cho các em để được sống im đây?
(tranlanh...@gmail.com)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét